Sáu năm sống trong đau khổ từ khi bạn gái ‘biến mất’

Sáu năm sống trong đau khổ từ khi bạn gái 'biến mất' Sáu năm sống trong đau khổ từ khi bạn gái ‘biến mất’

Sáu năm sống trong đau khổ từ khi bạn gái ‘biến mất’

Khởi đầu của một cơn ác mộng không hồi kết

Sáu năm. Đó là một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ vào lớp một, đủ để một thành phố thay da đổi thịt, và cũng đủ dài để một vết thương lòng không ngừng rỉ máu. Đối với tôi, sáu năm qua là một chuỗi ngày dài vô tận chìm trong câu hỏi “Tại sao?”, kể từ ngày cô ấy, người con gái tôi yêu hơn cả sinh mệnh, đột ngột ‘biến mất’ khỏi cuộc đời tôi mà không một lời từ biệt.

Chúng tôi đã từng có một tình yêu mà bao người mơ ước. Những buổi hẹn hò lãng mạn, những chuyến đi phượt ngẫu hứng, những kế hoạch về một ngôi nhà và những đứa trẻ. Tôi đã tin rằng, cô ấy chính là mảnh ghép cuối cùng, là định mệnh của cuộc đời mình. Mọi thứ đều hoàn hảo, cho đến một buổi chiều định mệnh. Cô ấy nói có việc bận, và đó là lần cuối cùng tôi nghe được giọng nói của cô ấy. Mọi cuộc gọi sau đó chỉ là tiếng tút dài vô vọng. Tin nhắn không có người nhận. Tài khoản mạng xã hội biến mất. Cô ấy như bốc hơi khỏi thế giới này, để lại tôi một mình với trái tim tan vỡ và hàng ngàn câu hỏi không lời đáp.

Những năm tháng chìm trong bóng tối và sự dằn vặt

Những năm đầu tiên là địa ngục trần gian. Tôi đã điên cuồng tìm kiếm cô ấy. Tôi đến nhà cô ấy, nhưng gia đình họ nói không biết. Tôi hỏi bạn bè chung, nhưng tất cả đều lắc đầu. Sự im lặng đáng sợ ấy bào mòn tôi mỗi ngày. Tôi bắt đầu tự dằn vặt bản thân. Liệu tôi đã làm gì sai? Liệu tôi đã vô tâm ở đâu đó? Hàng ngàn kịch bản tồi tệ hiện lên trong đầu, mỗi kịch bản lại cứa sâu hơn vào vết thương lòng vốn đã chẳng thể lành lặn.

Công việc của tôi sa sút. Tôi trở nên lầm lì, xa lánh bạn bè và người thân. Thế giới của tôi thu nhỏ lại, chỉ còn lại nỗi đau và những kỷ niệm cũ. Mỗi góc phố, mỗi quán quen, mỗi bản nhạc đều gợi lại hình bóng cô ấy, như một bóng ma ám ảnh lấy tâm trí tôi. Nỗi đau ấy không gào thét, nó âm ỉ, gặm nhấm linh hồn tôi từ bên trong.

Hành trình tìm lại ánh sáng từ những điều nhỏ nhặt

Thời gian trôi đi, nỗi đau không biến mất, nhưng tôi học cách sống chung với nó. Tôi nhận ra rằng việc chìm đắm trong quá khứ chỉ khiến bản thân tôi mục ruỗng. Tôi bắt đầu tìm kiếm những sự phân tâm, những niềm vui nhỏ bé để kéo mình ra khỏi vũng lầy của sự tuyệt vọng. Trong những lúc cô đơn nhất, đôi khi chỉ cần một chút giải trí để tâm trí được tạm thời nghỉ ngơi. Đó là lúc tôi tình cờ biết đến Betvip, không phải để trốn chạy, mà là để tìm một khoảng lặng, một không gian để đầu óc không phải luẩn quẩn với những câu hỏi cũ.

Nó chỉ là một bước khởi đầu nhỏ, nhưng lại vô cùng quan trọng. Việc tập trung vào một trò chơi, một thử thách mới đã giúp tôi tạm quên đi nỗi buồn đang bủa vây. Dần dần, tôi bắt đầu kết nối lại với bạn bè. Những buổi cà phê, những trận bóng đá, những cuộc trò chuyện thâu đêm… Tôi nhận ra rằng thế giới ngoài kia vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp, và tôi không đáng phải tự giam cầm mình trong quá khứ.

Chấp nhận và bước tiếp

Đến hôm nay, sau sáu năm, tôi vẫn không có câu trả lời cho sự ra đi của cô ấy. Có lẽ, tôi sẽ không bao giờ biết được sự thật. Nhưng tôi đã học được cách chấp nhận. Chấp nhận rằng có những thứ trong đời không có lời giải đáp, chấp nhận rằng quá khứ là thứ không thể thay đổi. Hành trình chữa lành không hề dễ dàng, nhưng nó bắt đầu từ những bước nhỏ nhất. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là cho phép bản thân được vui vẻ trở lại, dù chỉ là qua một ván game trên Betvip hay một buổi cà phê với bạn cũ. Vết sẹo trong tim tôi vẫn còn đó, nhưng nó không còn nhức nhối nữa. Nó là một phần của tôi, nhắc nhở tôi về một tình yêu đã từng rất đẹp và về sức mạnh của bản thân khi vượt qua được giông bão lớn nhất của cuộc đời.