Chồng không về ngoại dịp Tết nên tôi để các con tự chúc Tết ông bà nội

Chồng không về ngoại dịp Tết nên tôi để các con tự chúc Tết ông bà nội Chồng không về ngoại dịp Tết nên tôi để các con tự chúc Tết ông bà nội

Tết Nội, Tết Ngoại: Khi Chồng Vô Tâm, Tôi Để Các Con Tự Về Chúc Tết Ông Bà

Câu chuyện Tết năm nào cũng lặp lại

Tết, với bao người là dịp đoàn viên, sum vầy, là lúc con cháu quây quần bên ông bà, cha mẹ. Nhưng với tôi, mấy năm gần đây, Tết lại là một nỗi bận lòng không tên. Chuyện chẳng có gì to tát, chỉ xoay quanh việc về chúc Tết hai bên nội ngoại. Nhà ngoại cách có vài cây số nên mùng 1, mùng 2 vợ chồng con cái về lúc nào cũng được. Nhưng nhà nội ở quê, cách gần 100km, nên việc về Tết luôn cần một kế hoạch cụ thể. Và người luôn phá vỡ kế hoạch đó, không ai khác, chính là chồng tôi.

Năm nào cũng vậy, cứ đến lúc bàn chuyện về nội là anh lại có cả trăm lý do. Năm thì anh bảo bận đi gặp đối tác khai xuân, năm thì hẹn bạn bè họp lớp, năm thì đơn giản là “mệt, muốn ở nhà nghỉ ngơi”. Mọi nỗ lực thuyết phục của tôi đều như “nước đổ lá khoai”. Anh luôn chốt lại bằng một câu quen thuộc: “Em cứ đưa các con về là được rồi, ông bà mong các cháu thôi mà”. Tôi đã từng nhẫn nhịn, tự mình lái xe đưa hai con về quê, rồi lại tự mình giải thích, bao biện cho sự vắng mặt của anh trước mặt bố mẹ chồng. Tôi nói anh bận việc đột xuất, anh phải trực công ty… những lời nói dối khiến chính tôi cũng thấy mệt mỏi.

Giọt nước tràn ly và quyết định khác biệt

Tết năm nay, kịch bản cũ lại diễn ra. Khi tôi đề cập đến việc cả nhà về nội vào mùng 3, anh lại gạt đi với lý do đã hẹn một hội bạn thân đi du xuân. Nghe câu trả lời thản nhiên của anh, bao nhiêu bức xúc, tủi thân trong tôi bỗng vỡ òa. Tại sao việc báo hiếu bố mẹ anh, việc duy trì sợi dây tình cảm với gia đình bên nội lại là trách nhiệm của một mình tôi? Anh là con trai, là bố của các con, sự hiện diện của anh mới là điều ông bà mong chờ nhất. Tôi quyết định sẽ không bao biện, không gồng gánh một mình nữa.

Sáng mùng 3, tôi gọi hai con dậy, mặc cho chúng những bộ quần áo mới đẹp nhất. Tôi đưa cho con trai lớn một phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn, dặn dò con cẩn thận: “Hôm nay hai anh em tự bắt xe về chúc Tết ông bà nội nhé. Bố bận việc không về được, mẹ cũng có chút việc riêng. Con thay mặt bố mẹ, chúc ông bà mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi”. Thằng bé ngơ ngác nhưng rồi cũng gật đầu vâng dạ. Nhìn hai đứa con dắt díu nhau lên chiếc xe khách tôi đã đặt sẵn, lòng tôi vừa thương, vừa xót, lại vừa có một sự kiên quyết lạ thường.

Bài học cho một người chồng vô tâm

Một mình ở nhà, tôi cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc lướt web, vô tình thấy Betvip, cũng là một cách giải khuây. Nhưng tâm trí tôi không thể yên được. Khoảng hai tiếng sau, điện thoại tôi reo lên, là số của mẹ chồng. Tôi hít một hơi thật sâu rồi bắt máy. Giọng bà ở đầu dây bên kia đầy lo lắng và ngạc nhiên: “Sao chỉ có hai đứa nhỏ về vậy con? Bố mẹ chúng nó đâu?”. Tôi bình tĩnh trả lời, không một lời nói dối: “Dạ, anh ấy bận đi với bạn rồi ạ. Còn con bận chút việc nên cho hai cháu về trước thăm ông bà”. Mẹ chồng tôi im lặng một lúc rồi thở dài. Tôi biết bà hiểu. Chắc chắn bà buồn và thất vọng.

Không lâu sau, chồng tôi gọi điện, giọng anh hằn học: “Em làm cái gì vậy? Sao lại để hai đứa con về quê một mình? Bố mẹ gọi cho anh mắng vốn đây này”. Tôi đáp lại một cách rành rọt: “Anh bận đi với bạn, còn em cũng có việc của em. Con cái về chúc Tết ông bà là đạo lý. Anh không làm tròn trách nhiệm của người con thì ít nhất các cháu cũng phải làm tròn trách nhiệm của người cháu. Em không thể năm nào cũng nói dối thay cho sự vô tâm của anh được”. Chồng tôi cứng họng, không nói được lời nào. Có lẽ, đây là lần đầu tiên anh phải đối mặt trực diện với hậu quả từ sự thờ ơ của chính mình. Sau những giờ phút giải trí ngắn ngủi với Betvip, tôi nhận ra mình cần đối mặt và giải quyết triệt để vấn đề này.

Tương lai nào cho những cái Tết sau?

Tôi không biết quyết định của mình là đúng hay sai, có thể nó làm tổn thương ông bà, có thể khiến các con chạnh lòng. Nhưng tôi tin rằng, đó là một bài học cần thiết cho chồng tôi. Chữ hiếu không phải là thứ để phó mặc, và trách nhiệm gia đình là phải cùng nhau vun đắp. Một người vợ không thể mãi là người đứng sau che đậy cho sự vô tâm của chồng. Tết này có thể không trọn vẹn, nhưng tôi hy vọng nó sẽ mở ra những cái Tết sau này trọn vẹn và ý nghĩa hơn, khi anh biết trân trọng và có trách nhiệm hơn với gia đình của mình.